HÀNH TRÌNH CHỮA KHỎI BỆNH ĐAU, VIÊM LOÉT DẠ DÀY TÁ TRÀNG
Từ sâu thẳm trong trái tim mình tôi mong muốn được một lần được gọi Chị và gia đình là những ân nhân. Người ân nhân tôi muốn nhắc tới ở đây là Lương Y Thu Phương, người đã chữa khỏi cho tôi căn bệnh viêm loét hang vị dạ dày đeo đẳng tôi hàng năm trời !
Là người làm công tác nghiên cứu khoa học tại Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam tôi luôn phải đồng hành với các đề tài được giao. Công việc nghiên cứu là niềm đam mê vô cùng lớn lao đối với tôi, một công trình được hoàn thiện, một đề án được phê duyệt khiến tôi và các cộng sự vô cùng hạnh phúc và hãnh diện. Nhưng những thành công và hạnh phúc đã đưa tôi đến căn bệnh viêm loét hang vị dạ dày lúc nào không hay. Những buổi thức đêm, suy nghĩ triền miên, những cốc cafe đặc quánh dường như không thể thiếu được trong mỗi đề tài. Những buổi nhậu nhẹt với bạn bè và đồng nghiệp vào mỗi chiều tan sở là nguyên nhân chủ yếu khiến tôi bị bệnh.
Một đêm năm 2008 đang suy nghĩ về đề tài Công nghệ vi sinh vật trong việc phát triển nền nông nghiệp sạch tại Việt Nam tôi thấy phần trên rốn tới ngực hơi đau và có cảm giác rát, nghĩ là cơn tức ngực thông thường nên tôi không để ý nhưng càng về sáng cơn đau và nóng rát càng dữ dội hơn. Không thể gắng gượng ngồi trước máy vi tính được nữa tôi vào giường nằm. Gần hai tiếng trôi qua nhưng cơn đau vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt, nhìn khuôn mặt tôi nhăn nhó vợ tôi lo lắng, trước thỉnh thoảng tôi cũng có biểu hiện như vậy, cứ mỗi lần như vậy là tôi lại vào giường nằm trằn trọc rồi cũng ngủ thiếp đi. Nhưng hôm đó vào khoảng 5h sáng phần trên rốn tôi như có ai thiêu đốt không tài nào chịu nổi tôi bảo vợ sửa soạn đồ đạc đưa tôi đi viện ngay.
Đến bệnh viện, sau khi hỏi han và khám lâm sàng bác sĩ nghi là tôi bị đau dạ dày, sở dĩ bác sĩ chưa kết luận là vì tôi chưa được nội soi (thông thường phải nhịn ăn trước 6 tiếng mà tôi thì mới ăn bát mì tôm và uống cafe lúc 2h sáng). Thời gian chờ đến 8h để nội soi với tôi là một cực hình. Là người đã từng lăn lộn với khoa học, trải qua bao thăng trầm của cuộc sống nên đã rèn cho tôi một sức chịu đựng ghê gớm nhưng lần này thì dường như tôi đã đầu hàng, đầu hàng thực sự, cơn đau khiến khuôn mặt tôi tím tái, ôm bụng đau quằn quại mà không sao kiềm chế được. Viêm loét dạ dày tá tràng
Thời khắc vào phòng nội soi cũng đã đến, cầm khăn mặt trong tay, nhìn chiếc ống mà lát nữa sẽ đưa vào cuống họng tôi thấy thật hãi hùng. May cho tôi là hôm nay được bác sĩ trưởng khoa Phạm viết Sinh trực tiếp nội soi nên thao tác thành thục, chỉ mỗi tội buồn nôn ọe thì ai cũng mặt đỏ tía tai như nhau.
Cầm tờ kết quả nội soi bác sĩ kết luận tôi bị viêm xung huyết dạ dày, viêm loét hang vị dạ dày mức độ nặng. Trên tờ kết quả hằn sâu nhưng vết tím đen và vết loét do những lần bị trước nhưng tự liền sẹo tôi nhìn mà phát khiếp. Cầm đơn thuốc trên tay tôi ra về mà mặt vẫn nhăn nhó vì chỉ được một hộp sữa vợ mua vội trong lúc chờ nội soi, dạ dày không có thức ăn lại càng cọ sát và trào axit mạnh hơn khiến cơn đau ngày càng thêm dữ dội. Về tới nhà vợ tôi nấu ngay một nồi cháo để tôi ăn nhưng đến thìa thứ 3 thì không ăn nổi vì miệng đắng ngắt và có cảm giác ợ hơi, đầy bụng rất khó chịu.
Uống thuốc được hai ngày cảm giác đau đã giảm nhưng vẫn còn âm ỉ, tôi gắng gượng ăn nhưng càng ăn thì bụng càng khó chịu. Mười ngày uống thuốc trôi qua mà bệnh thì không thuyên giảm, công việc bê trễ vì tôi không tài nào tập trung được nên đành phải xin nghỉ phép. Kết quả điều trị ở Viện không có tiến triển tôi đành nhờ bạn bè trong giới khoa học để tìm thầy thuốc giỏi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét